Huion Forum

 Forgot password?
 Register
View: 10|Reply: 0

van nghi luan bieu cam chieu doi do ngam trang que huong di duong

[Copy link]

23

Threads

23

Posts

113

Credits

Member

Rank: 2

Credits
113
Post time 2018-4-3 15:42:29 | Show all posts |Read mode
soạn văn 8 bài luyện tập đưa yếu tố biểu cảm vào bài văn nghị luận phan tich bai chieu doi do bài thơ ngắm trăng thể hiện lòng yêu thiên nhiên phân tích quê hương tế hanh phân tích bài thơ đi đường

soạn văn 8 bài luyện tập đưa yếu tố biểu cảm vào bài văn nghị luận

phan tich bai chieu doi do


Anh đi anh nhớ quê nhà… ngừng thi côngĐây là tâm cảnh chung của bất cứ ai lúc phải xa quê – Tế hanh hao cũng vậy – trong khoảng khi còn là một cậu học sinh mười tám tuổi, đang theo học ở Huế – Chàng bạn teen đó đã nhớ nhà nhớ quê, nhở dòng làng chài ven biển, nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Thế là những câu thơ hoài tưởng quê lại thành lập một cách bỗng dưng tâm thành và thiết tha. Mấy ai quên được bài thơ Quê hương của Tế hanh hao thuở hoa niên ấy.


Bài thơ mở màn như là lời tự xưng danh, tự thuật hết mực đột nhiên và mộc mạc.


Làng tôi ờ vốn làm nghề chài lưới.





Cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về lại được diễn đạt trong bốn câu thơ:


Ngày hôm sau ầm ĩ trên bến đỗ

Khắp dân làng nhộn nhịp đón ghe về

Nhờ ơn trời biển yên cá đầy ghe

các con cá tươi ngon thân bạc trắng.


Tác nhái không tả 1 người nào cụ thể, mà là tả chung ko khí làng chài. Ở đây chỉ với âm thanh ồn ào; chỉ có hiện trạng nở rộ, nhưng rõ ràng là một ko khí vui vẻ, rộn rã, thỏa mãn. Nhờ ơn trời như là tiếng reo vui, tiếng thở phào nhẹ nhõm lạy tạ thiền nhiên trời biển đã viện trợ. Phải con em làng chài mới thấy hết được niềm vui bình dị lúc đón ghe đầy những con cá tươi ngon.


Trong khung cảnh ấy, hình ảnh những trai tráng sức vóc dạn dày sóng gió, mang làn da ngăm rám nắng được hiện lên qua những câu thơ thật đẹp Cả thân hình nồng thở vị bóng gió. Đây là chân dung các người dân chài lưới, Đó như là những sinh thể được tách ra trong khoảng biển, sở hữu vị đượm đà của biển, với theo về cả những hương vị biển xa. Họ là những đứa con của biển khơi. Câu thơ thật lãng mạn, phóng khoáng, mang vẻ đẹp giản dị nhưng cũng thật khỏe khoắn, thơ mộng.


Con thuyền trước đây hăng như tuấn mã phăng mái chèo mạnh mẽ ra đi, ngày nay mệt mỏi trở về bến nghỉ. Con thuyền lại được nhân hoá, nó nằm im, mỏi mệt thư giãn và lắng nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ. trạng thái ngơi nghỉ của con thuyền thật đặc biệt. Và cũng phải yêu quý lắm, sở hữu với thể thấy con thuyền cũng là một thành viên của làng biển như tác nhái đã nghĩ đến. Nhưng kể về con thuyền, kì thực cũng kể về con người cả thôi. Giờ đây những người dân chài với thể hoàn toàn lặng tâm mà ngả mình mãn nguyện và yên ắng thư giãn. Dư vị của chuyến đi chỉ còn là đôi hình ảnh thấp thoáng, chấp chới trong nghĩ đến êm dịu của họ.


Kết thức bài thơ, tác nhái trực tiếp trình bày nỗi nhớ về hình ảnh làng chài theo ấn tượng chung nhất: màu nước xanh, cá bạc, dòng buồm vơi, con thuyền rẽ sóng, và đặc biệt nhớ chiếc mùi nồng mặn quá.


Nhớ đến cả dòng mùi vị riêng biệt của xứ biển tức thị nỗi nhớ thật da diết và thật sâu sắc. Vâng, chậm tiến độ là mùi của biển cả, của sóng, của gió, của rong rêu, của cá, của cả loại vị mồ hôi trên lưng áo người đi biển. cái mùi vị quen thuộc và thân thương chậm tiến độ cũng chính là một phần của hồn làng của quê hương.


Bài thơ trong trẻo trong khoảng đầu đến cuối. chậm triển khai là tấm lòng yêu nhớ quê hương của 1 chàng trai thuần phác gắn bó có cuộc đời. với Tế hanh, cái làng chài lưới này đã trở nên nguồn thi cảm không vơi cạn. Người ta thường nói ông là nhà thơ của quê hương sông nước, mà trong đa dạng trường hợp quê hương chỉ thu gọn về 1 dòng làng chài lưới của riêng ông.


Tóm lại Quê hương là một bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ dung dị đượm đà của Tế hanh hao. có nghệ thuật đặc sắc ở bí quyết cảm nhận tinh thế, hình ảnh đặc thù và chắt lọc, tác kém chất lượng khiến cho sống mãi một làng chài thân thương trìu mến. Thủy chung có một miền quê – một miền thơ như thế nên vần thơ quê hương của Tế hanh hao vẫn giữ mãi 1 vẻ riêng độc đáo, quyến rũ bao thế hệ yêu thơ.


Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng


Rướn mây trắng bao la thâu góp gió


cách buồm được thi sĩ so sánh sở hữu mảnh hồn làng. nếu ko hiểu ý thơ của nhà văn ta thấy 2 hình ảnh này được so sánh với nhau có vẻ hơi kệch cỡm trong khi cánh buồn là 1 vật thể hữu hình được ví mang mảnh hồn làng là cái trừu tượng vô hình. Nhưng nếu như nghĩ suy kĩ hơn một chút ta mang thể hiểu được hàm ý trong câu thơ này của tác giả. Cánh buồm trắng là một biểu tượng của khi không, cánh buồm trắng thâu gió như hình ảnh con người đang hương ra biển cả hòa mình với đại dương lớn lớn. Hình ảnh loại thuyền ra khơi như manh khá thở nhịp độ hoài bão to lớn của quê hương. Hình ảnh "rướn mây tráng bát ngát thâu góp gió" như là hình ảnh khỏe khoắn của con người trước đột nhiên. Con người luôn tự tin kiên cường, hòa nhập trước bất chợt kì vĩ. Nhịp thơ khỏe khăn vui tươi bộc lộ khí thế sôi nổi và niềm khao khát hạnh phúc ấm no cảu người dân làng biển. nếu như cảnh đoàn thuyền ra khơi được thi sĩ biểu thị bằng văn pháp lãng mạn bay bổng thì cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về lại được biểu thị thực tới từng chi tiết.


bài thơ ngắm trăng thể hiện lòng yêu thiên nhiên

phân tích quê hương tế hanh

phân tích bài thơ đi đường
Reply

Use magic Report

You have to log in before you can reply Login | Register

Points Rules

Archiver|Wap|Closeting|Huion Forum  

2018-4-23 21:27 GMT+8 , Processed in 0.075851 second(s), 23 queries .

Powered by HUION X3.2

© 2001-2013 HUION Inc.

Quick Reply To Top Return to the list